"Quân sự mà không có chính trị như cây không có gốc, vô dụng lại có hại"

TIN TIÊU ĐIỂM

Danh Bạ Điện thoại


Danh bạ

Học viện Chính trị


Không có lực lượng vũ trang, quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị

Thứ hai, 13/01/2014 - 03:22 chiều GMT

Trong thời gian qua, lấy cớ góp ý vào Điều 70, Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 qui định:

“Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ xã hội chủ nghĩa, cùng toàn dân xây dựng đất nước và thực hiện nghĩa vụ quốc tế”, xuất hiện những ý kiến, quan điểm đòi hỏi “một thể chế đa nguyên, đa đảng, một chính thể với tam quyền phân lập gắn với lực lượng vũ trang, quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị”; “lực lượng vũ trang, quân đội phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào”; “quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc… không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào” v.v... 

 

Như vậy, vấn đề đặt ra là, có hay không có “lực lượng vũ trang, quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị” ?

 

Trước hết, cần thấy rằng, luận điệu “lực lượng vũ trang, quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị”được hình thành dựa trên quan điểm tư sản sai trái, phản khoa học về bản chất quân đội. Giai cấp tư sản tìm mọi cách xuyên tạc bản chất quân đội, gán cho quân đội là lực lượng “siêu giai cấp”, “trung lập về chính trị” bảo vệ lợi ích của mọi tầng lớp xã hội, nhằm che giấu sự thật là quân đội các nhà nước bóc lột chỉ bảo vệ lợi ích của các giai cấp bóc lột.

 

Thứ hai, trên cơ sở phương pháp luận duy vật biện chứng và duy vật lịch sử, nghiên cứu nguồn gốc, bản chất chiến tranh và quân đội, chủ nghĩa Mác - Lênin đã khẳng định quân đội là một hiện tượng lịch sử ra đời trong giai đoạn phát triển nhất định của loài người khi xuất hiện chế độ tư hữu về tư liệu sản xuất và sự đối kháng giai cấp trong xã hội; bản chất của giai cấp quân đội phụ thuộc vào bản chất giai cấp của nhà nước đã tổ chức ra quân đội đó.

 

Thứ ba,hiện nay luận điệu “quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị” cũng thường được đề cập ở các nước thực hiện đa nguyên, đa đảng khi xẩy ra sự tranh giành quyền lực giữa các đảng phái. Dù các đảng phái ở các nước đó tìm mọi cách che đậy, nhưng rõ ràng dưới hình thức này hay hình thức khác, quân đội ở các nước đó vẫn thường xuyên can dự vào đời sống chính trị của đất nước.

 

Thứ tư,đối với nước ta, thực tiễn lịch sử gần 70 năm xây dựng, trưởng thành của Quân đội nhân dân Việt Nam đã khẳng định một vấn đề mang tính quy luật: sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân tố cơ bản, quyết định sức mạnh chiến đấu và chiến thắng của Quân đội ta.

 

Thứ năm, gần đây, để viện dẫn cho lý do quân đội chỉ phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân, không phải trung thành với bất cứ đảng phái nào, một số người đã trích dẫn rằng, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng chỉ đề cập quân đội trung với nước, mà không đề cập quân đội trung với Đảng. Bằng chứng họ đưa ra là: trong lễ khai giảng Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn, ngày 26-5-1946 , Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trao tặng lá cờ “Trung với nước, hiếu với dân” cho học viên nhà trường. Những người này còn cho rằng việc sửa câu nói này của Chủ tịch Hồ Chí Minh thành câu “Trung với Đảng, hiếu với dân” vô nghĩa. Họ còn cho rằng: “Trung với nước hiếu với dân” mới tập hợp được lực lượng toàn dân đánh giặc cứu nước, xây dựng Tổ Quốc; bỏ vế “Trung với nước” như thế là chống lại Hồ Chí Minh chứ không phải làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh. Đây là sự trích dẫn cắt xén, suy luận xuyên tạc tư tưởng Hồ Chí Minh. Bởi sự thật không phải như vậy. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vận dụng sáng tạo lý luận của chủ nghĩa Mác - Lênin về lực lượng vũ trang kiểu mới, lực lượng vũ trang công nông, sáng lập ra lực lượng vũ trang cách mạng của dân tộc ta. Ngay từ đầu, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xác định “tổ chức ra quân đội công nông”, chuẩn bị lực lượng cho tổng khởi nghĩa. Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt coi trọng nhân tố chính trị trong xây dựng lực lượng vũ trang.  Theo Người, “quân sự mà không có chính trị như cây không có gốc, vô dụng lại có hại”… Còn thời điểm lịch sử tháng 5-1946, thực hiện sách lược hòa hoãn với kẻ thù, Đảng ta đã tuyên bố tự giải tán, song trên thực tế Đảng đi vào hoạt động bí mật. Do vậy, vào thời điểm nhạy cảm này, Chủ tịch Hồ Chí Minh không thể công khai đưa ra quan điểm quân đội trung với Đảng. Sau đó, trong lời tuyên dương của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với quân đội vào ngày 22 tháng 12 năm 1964, nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, Người đã nói: “Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân, sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.

 

Như vậy, rõ ràng là, cả lý luận và thực tiễn lịch sử cách mạng thế giới và cách mạng Việt Nam đều cho thấy không có “quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị”. Vậy thì, những người đưa ra luận điệu này nhằm mục đích gì ? Không khó khăn lắm cũng có thể biết luận điệu “lực lượng vũ trang, quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị” chỉ là sự biến tướng của âm mưu, thủ đoạn thâm độc nhằm “phi chính trị hóa” quân đội ta, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với quân đội, xóa nhòa bản chất chính trị - giai cấp của quân đội, tiến tới làm biến chất quân đội, trên cơ sở đó tạo tiền đề cho việc xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội, thủ tiêu chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta. Nếu cho rằng, quân đội “chỉ để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia và phục vụ nhân dân” không cần đặt dưới sự lãnh đạo của lực lượng chính trị nào, của đảng phái nào, vậy thì, quân đội ấy mang bản chất nào, bản chất của ai? Hay quân đội đó “không có bản chất”, “không có chính trị”? Đây là một kiểu lập luận “nhập nhằng”, nhưng mục đích chính trị lại rất rõ ràng, đó là nhằm dần dần làm cho lực lượng vũ trang, quân đội ta biến chất, không còn là công cụ bạo lực, lực lượng chính trị tin cậy, tuyệt đối trung thành của Đảng nữa. Đây cũng là một kiểu lập luận để đánh lừa những người còn mơ hồ, cả tin, mất cảnh giác, còn chính bản thân những người đưa ra các quan điểm trên đều hiểu rất rõ rằng, quân đội phải mang bản chất chính trị và phải phục tùng ai, phải phục vụ cho ai. Đồng thời, chúng ta cần hết sức cảnh giác với luận điệu “lực lượng vũ trang, quân đội trung lập, đứng ngoài chính trị”, bởi nó có thể làm cho một số người nhẹ dạ cả tin, chủ quan, lầm tưởng rằng đó là phù hợp./.

Tác giả: Đại tá Nguyễn Đức Độ
Nguồn: Viện Khoa học xã hội nhân văn quân sự - Bộ Quốc phòng